IPO KHÔNG PHẢI ĐỂ “LÊN SÀN CHO OAI”

Chiến lược doanh nghiệp • Kế thừa & IPO

IPO KHÔNG PHẢI ĐỂ “LÊN SÀN CHO OAI”
Mà để giữ được doanh nghiệp cho thế hệ sau

Khi con cái không theo nghề, ai sẽ giữ doanh nghiệp trong 5-10 năm tới?

Nguyễn Thế Trung

|
📅 05 Tháng 01, 2026
|
⏱️ 15 phút đọc

Có những cuộc gặp trong đời làm mình chậm lại vài nhịp. Không phải vì đối tác lớn hay thương vụ hoành tráng. Mà vì một câu nói rất bình thường, nói ra bằng giọng bình thường, nhưng bên trong là cả một đoạn đường dài.

Tôi từng gặp một anh chủ doanh nghiệp sản xuất điều. Anh không phải kiểu doanh nhân thích lên sân khấu, không nói nhiều về tầm nhìn. Anh nói chuyện nhà máy. Nói chuyện công nhân. Nói chuyện cải tiến.

Doanh nghiệp của anh xuất được vào những thị trường khó. Mỹ, châu Âu – những nơi không dễ tính, không dễ qua cửa. Và anh thuộc nhóm rất tiên phong trong việc cơ khí hóa, cải tiến nhà máy từ sớm.

Có chi tiết nhỏ mà tôi vẫn nhớ, vì nó “rất doanh nhân”: ngày đó công nhân làm điều hay gặp chuyện bóng đèn vỡ, mảnh thủy tinh bay ra, vừa nguy hiểm vừa mất thời gian xử lý. Khi công nghệ LED bắt đầu phổ biến, anh không đợi ai “đi trước”. Anh tự tìm hiểu, tự đặt mua, tự lắp. Rồi không chỉ làm cho mình, anh còn sẵn sàng chia sẻ, thậm chí bán lại cách setup cho những công ty khác cùng ngành.

Tôi trân trọng điều đó. Vì một người làm thật, thường không giữ bí quyết bằng cách khóa cửa. Họ giữ bằng cách làm tốt hơn mỗi ngày.

Nhưng rồi anh nói:

“Anh đang bán lại công ty cho Nhật.”

Tôi hỏi vì sao. Anh cười nhẹ, kiểu cười của người đã nghĩ rất lâu rồi mới nói:

“Con anh không theo nghề.”

Tụi nhỏ học xong, đi làm, có sự nghiệp riêng. Không ai muốn quay lại đứng trong nhà máy. Vợ anh thì muốn anh nghỉ ngơi, vì hơn hai mươi năm qua anh làm quá mệt, cơ thể bắt đầu có dấu hiệu đau ốm. Trong nhà cũng không ai gánh vác nổi, nên anh quyết định bán.

Có một chi tiết làm tôi im lặng: thỏa thuận với người mua là anh phải làm thêm ba năm để bàn giao. Tiền cổ phần trả theo từng đợt. Anh tặc lưỡi: “Thôi được rồi. Cố thêm ba năm nữa.”

Đó là một câu chuyện rất thật. Và nó không chỉ là câu chuyện của một nhà máy điều. Nó là câu chuyện của một giai đoạn.

Số liệu thực tế

Bài toán kế thừa doanh nghiệp gia đình Việt Nam

95%
DN Việt Nam là
doanh nghiệp gia đình
30%
Chuyển giao thành công
sang thế hệ F2
12%
Chuyển giao thành công
sang thế hệ F3
58%
Chủ DN gia đình
trên 50 tuổi

Nguồn: PwC Family Business Survey 2023, EY Vietnam 2025, VCCI

Một giai đoạn mà rất nhiều doanh nghiệp Việt – đặc biệt là SME và upper SME – đang bắt đầu chạm vào câu hỏi khó nhất của đời doanh nhân:

“Nếu một ngày mình không còn điều hành nữa, doanh nghiệp này sẽ đi về đâu?”

01

Kế thừa không phải là khẩu hiệu. Kế thừa là một bài toán.

Chúng ta hay nói về “kế thừa” như một điều hiển nhiên: con sẽ nối nghiệp cha, thế hệ sau tiếp tục thế hệ trước. Nhưng ai từng sống trong doanh nghiệp gia đình đều biết: kế thừa là câu chuyện vừa nhiều cảm xúc, vừa nhiều va chạm, và đôi khi… rất cô đơn.

Tiếp quản một doanh nghiệp đã “bén rễ” lâu năm không hề dễ. Đặc biệt khi thế hệ thứ hai không được chuẩn bị từ trước, không có người thay thế dần, không có chuyên gia đồng hành bên ngoài.

Tôi gặp nhiều case như vậy khi tư vấn doanh nghiệp: thế hệ sau bước vào công ty nhưng gần như không được xem trọng; họ phải “chứng minh” từng ngày trong chính ngôi nhà mà lẽ ra họ thuộc về.

Theo khảo sát EY Vietnam 2025

40%+
Chủ DN cho biết hoạt động kinh doanh
vẫn phụ thuộc hoàn toàn vào họ
35%
Chủ DN dự định nghỉ hưu
trong giai đoạn 2020–2025

Và nếu doanh nghiệp lớn còn khó như vậy, thì doanh nghiệp SME càng khó hơn. Vì SME thường có một “đặc điểm”: mọi thứ chạy theo người chủ.

Người chủ là trung tâm của quyết định, của quan hệ, của dòng tiền, của cách làm. Doanh nghiệp tồn tại bằng năng lực cá nhân của chủ – rất mạnh ở giai đoạn đầu, nhưng càng lớn càng trở thành điểm nghẽn.

Đến một lúc, doanh nghiệp không còn thiếu khách hàng. Không còn thiếu thị phần. Không còn thiếu lợi nhuận. Mà thiếu một thứ khác: cách để tồn tại khi người chủ rút khỏi điều hành.

Và ở đây, IPO (hay nói đúng hơn trong nhiều trường hợp là đại chúng hóa, lên UpCom trước khi nghĩ đến niêm yết lớn) không phải là “để oai”, càng không phải “để lên báo”.

Nó là một công cụ quản trị tài sản và chuyển giao.

02

Con không theo nghề là bình thường. Nhưng khoảng trống 5–10 năm thì sao?

Tôi muốn nói rõ một điều, vì nhiều anh chị doanh nhân tự trách mình: con cái không theo nghề không phải là thất bại. Một người 20–30 tuổi muốn thử sức ở lĩnh vực khác là chuyện bình thường. Biết đâu 10 năm nữa, khi họ 30–40 tuổi, họ lại quay về.

Nhưng câu hỏi là: khoảng trống 5–10 năm đó, ai giữ doanh nghiệp? Ai vận hành? Ai phát triển?

Nếu doanh nghiệp vẫn là một công ty tư nhân kiểu cũ: dùng người quen, làm theo ý mình, giữ bí mật, không chuẩn hóa, không đo được, không quy trình – thì anh chị sẽ rất khó tuyển người tài vào “gánh” giúp.

Người tài, ngoài lương thưởng, họ còn cần một thứ khác: một sân chơi rõ ràng.

Họ không muốn bước vào một nơi mà mọi quyết định phải “xin ý kiến sếp”, mọi thứ mơ hồ, trách nhiệm không phân định, dữ liệu không có, và đúng sai phụ thuộc vào cảm xúc.

Nói thẳng: Người giỏi không sợ việc khó. Người giỏi sợ việc… không rõ.

Vì vậy, khi chúng ta bàn tới IPO sớm, bản chất không phải là sớm để “bán được giá”. Mà là sớm để kịp chuẩn hóa doanh nghiệp thành một cỗ máy có thể chạy mà không cần người sáng lập luôn cầm vô-lăng.

03

Trở thành công ty đại chúng: bước chuyển mềm nhưng cực kỳ quan trọng

Nhiều người nghe “IPO” là nghĩ phải lên HOSE, phải vốn nghìn tỷ, phải thương hiệu lớn. Nhưng thực tế, con đường phù hợp với nhiều doanh nghiệp upper SME thường bắt đầu mềm hơn:

Trở thành công ty đại chúng, rồi giao dịch trên UpCom – nơi điều kiện không quá khắt khe như niêm yết chính thức.

Thị trường chứng khoán Việt Nam Q1/2025

724
Cổ phiếu niêm yết
trên HoSE & HNX
886
Cổ phiếu giao dịch
trên UPCoM
~50
DN gia đình
niêm yết thành công

Nguồn: Tổng cục Thống kê, UEH

Đây là điểm rất quan trọng: đại chúng hóa không chỉ là câu chuyện “đi nộp hồ sơ”. Nó là câu chuyện doanh nghiệp bước vào một “sân chơi” nơi:

📋

Thông tin phải
rõ hơn

⚖️

Quản trị phải
chuẩn hơn

💹

Có khả năng
giao dịch & định giá

Khi doanh nghiệp có khả năng giao dịch, nó trở thành một loại tài sản khác hẳn.

04

Từ “tài sản mình giữ” đến “tài sản thị trường có thể đầu tư”

Anh chị thử hình dung thế này: một doanh nghiệp tư nhân, dù làm tốt, người mua vẫn hay “ép giá” vì họ sợ rủi ro: sợ phụ thuộc vào chủ, sợ không minh bạch, sợ bàn giao, sợ kiểm soát nội bộ yếu.

Vì vậy, giá trị của doanh nghiệp tư nhân nhiều khi bị tính như một “tài sản đóng”.

Nhưng khi doanh nghiệp bước lên UpCom, mọi thứ bắt đầu có chuẩn mực hơn. Dần dần có cơ chế kêu gọi vốn, cơ chế thu hút nhân sự, cơ chế minh bạch. Khi đó, giá trị doanh nghiệp có thể được nhìn khác đi.

Ví dụ về định giá

Công ty tư nhân

10

“Tài sản đóng”

Công ty đại chúng

30-40

“Tài sản có thể đầu tư”

Không phải vì doanh nghiệp “ảo” lên. Mà vì rủi ro giảm đi, khả năng mở rộng tăng lên, và thị trường sẵn sàng trả giá cao hơn cho một tài sản “có thể chuyển nhượng và có thể tăng trưởng”.

05

IPO để giữ doanh nghiệp, không phải để rời bỏ doanh nghiệp

Có một hiểu lầm phổ biến: IPO là để “bán công ty”. Không hẳn.

Với nhiều doanh nghiệp đời đầu, mục tiêu sâu nhất không phải rời bỏ. Mà là giữ lại.

Giữ lại bằng cách chuyển trạng thái doanh nghiệp:

Từ “doanh nghiệp sống bằng sức người chủ”

→ “doanh nghiệp sống bằng hệ thống và đội ngũ”

Khi đó, người chủ có thể:

📊

Vẫn sở hữu
cổ phần

🪑

Vẫn ngồi
HĐQT

🎯

Tham gia
chiến lược

👔

Thuê CEO
chuyên nghiệp

Đây mới là điểm then chốt của câu chuyện kế thừa: giữ tài sản nhưng không bắt con phải gánh điều hành.

Con cái có thể là cổ đông. Có thể học dần. Có thể quay về sau. Hoặc có thể không quay về – cũng không sao. Vì doanh nghiệp đã có cấu trúc để thuê người giỏi, đã có cơ chế để vận hành.

06

Chi phí tuân thủ sẽ ngày càng cao – quy mô sẽ trở thành lợi thế

Tôi nói chuyện với nhiều chủ doanh nghiệp tỉnh. Họ làm tốt, nhưng cứ mắc ở một ngưỡng: ngưỡng của SME truyền thống. Trong khi đó, môi trường kinh doanh thay đổi: tiêu chuẩn, thuế, kiểm soát, chi phí tuân thủ… ngày càng tăng.

Đây là quy luật: chi phí tuân thủ càng ngày càng cao. Và khi nó cao, doanh nghiệp nhỏ sẽ chịu tỷ trọng chi phí lớn hơn. Doanh nghiệp quy mô lớn hơn, doanh số lớn hơn, thì tỷ trọng chi phí đó giảm xuống.

Vì vậy, đại chúng hóa – huy động thêm vốn – thu hút người giỏi – mở rộng quy mô… không chỉ là tham vọng. Nó còn là cách để doanh nghiệp tồn tại bền hơn trong 10 năm tới.

Nói cách khác: anh chị vẫn là SME, nhưng anh chị muốn là SME ở tầng nào?

SME “nhỏ lẻ” hay SME “đỉnh ngành” – upper SME.

07

IPO không phải chuyện thần thánh. Nó là kỹ năng.

Nhiều người nghe IPO là sợ. Sợ vì chưa làm bao giờ. Sợ vì nghĩ nó “cao siêu”. Nhưng thật ra, nó giống như bất kỳ nghề nào: người biết cách làm thì làm được.

Các anh chị giỏi ngành của mình vì các anh chị làm nó cả đời. IPO cũng vậy. Nó chỉ khác ở chỗ: anh chị không thể vừa bận vận hành vừa tự học mò trong một hành trình mà cả đời có thể chỉ đi một lần.

Vì vậy, điều thực tế nhất mà doanh nghiệp SME có thể bắt đầu ngay bây giờ là: đánh giá mức độ sẵn sàng.

Không phải để “nộp hồ sơ liền”. Mà để biết mình thiếu gì, yếu gì, và cần chuẩn hóa gì để biến IPO thành một công cụ giữ tài sản, giữ doanh nghiệp, giữ cơ hội phát triển cho thế hệ sau.

Bắt đầu từ đây

Đánh giá mức độ sẵn sàng IPO của doanh nghiệp bạn

Khảo sát miễn phí giúp bạn hiểu doanh nghiệp đang ở đâu trên hành trình IPO, cần chuẩn hóa những gì, và lộ trình phù hợp nhất.

LÀM KHẢO SÁT NGAY →

⏱️ Chỉ mất 5-7 phút • 📊 Nhận báo cáo đánh giá ngay

Tác giả

Nguyễn Thế Trung

Chủ tịch FranchiseVN • Chuyên gia Tài chính & tư vấn doanh nghiệp với hơn 15 năm kinh nghiệm

Xem hồ sơ chuyên gia →

© 2026 FranchiseVN. Bài viết thuộc bản quyền của tác giả.