Công ty có thể bán được bao nhiêu?


Góc nhìn từ FranchiseVN

“Công ty em bán được bao nhiêu tiền?”

Câu hỏi đơn giản nhất, nhưng cũng khó trả lời nhất với những người đã dành cả đời gây dựng doanh nghiệp.

ThS. Nguyễn Thế Trung  •  Tháng 1, 2026


Câu hỏi đó không đến từ một buổi hội thảo lớn. Nó đến từ một lớp học nhỏ, nơi những chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ ngồi với nhau quanh một chiếc bàn dài, cà phê đã nguội, áo sơ mi đã nhăn sau cả ngày chạy việc.

Một anh ngập ngừng giơ tay. Anh nói mình không rành tài chính, cũng không hiểu mấy thuật ngữ như dòng tiền chiết khấu hay định giá doanh nghiệp. Nhưng anh hỏi rất thật. Nếu một ngày anh muốn bán công ty, thì công ty của anh đáng giá bao nhiêu tiền.

Cả phòng im lặng vài giây. Rồi có người gật đầu. Có người cười nhẹ. Có người nhìn xuống bàn. Vì ai cũng hiểu, đó không phải là câu hỏi của riêng anh. Đó là câu hỏi của rất nhiều người đang ở giữa cuộc đời làm doanh nghiệp.

Những người đã đi qua mười năm, mười lăm năm, thậm chí hai mươi năm gây dựng. Những người đã có doanh thu vài chục tỷ, vài trăm tỷ, thậm chí cả nghìn tỷ nhưng vẫn gọi là SME. Những người bắt đầu cảm thấy mình không còn trẻ nữa, không còn muốn đánh đổi sức khỏe, thời gian và gia đình như trước. Và rồi trong một khoảnh khắc yên tĩnh, họ tự hỏi: nếu mình rút ra, mình còn lại gì.

Phần 1

Định giá doanh nghiệp – đơn giản hơn bạn nghĩ

Người ta thường nghĩ định giá doanh nghiệp là câu chuyện của chuyên gia tài chính. Nhưng với chủ doanh nghiệp, nó đơn giản và cũng rất đời.

Doanh nghiệp giống như một con gà đẻ trứng. Mỗi năm con gà đẻ ra lợi nhuận. Và bản thân con gà – với chuồng trại, thương hiệu, đội ngũ, hệ thống, vị thế trên thị trường – cũng có giá trị riêng của nó. Giá trị doanh nghiệp là tổng của tất cả những điều đó cộng lại.

Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng khi đem con gà đó ra chợ, câu chuyện bắt đầu khác đi.

Bởi vì người mua không chỉ nhìn vào số trứng nó đã đẻ. Người mua nhìn vào câu hỏi: nếu anh chủ không còn ở đây, con gà này còn tiếp tục đẻ trứng được không.

Phần 2

Rủi ro “phụ thuộc ông chủ” – kẻ giết giá trị thầm lặng

Và đó là điểm yếu lớn nhất của phần lớn doanh nghiệp Việt Nam.

Rất nhiều doanh nghiệp gia đình vận hành bằng uy tín cá nhân. Khách hàng lớn quen chủ. Nhà cung cấp nể chủ. Quyết định lớn nhỏ đều qua chủ. Doanh nghiệp chạy được vì có một người đứng giữa mọi dòng chảy.

Nhưng chính điều đó khiến nhà đầu tư e ngại. Vì họ biết, khi người chủ rút ra, rất nhiều thứ có thể sụp đổ theo.

Thế là khi ngồi vào bàn đàm phán, dù doanh nghiệp có thể tạo ra 20–30 tỷ lợi nhuận mỗi năm, người mua vẫn chỉ sẵn sàng trả mức giá tương đương 4–6 năm lợi nhuận. Không phải vì họ ác. Mà vì họ phải trừ rủi ro. Và phần rủi ro đó, chính là sự phụ thuộc vào người sáng lập.

Phần 3

IPO – biến doanh nghiệp “sống nhờ chủ” thành “tự sống”

Đó là lúc IPO bước vào câu chuyện. Nhưng không phải với hình ảnh hào nhoáng của những bảng điện tử xanh đỏ. Mà là với một ý nghĩa rất khác:

“IPO là quá trình biến một doanh nghiệp ‘sống nhờ chủ’
thành một doanh nghiệp ‘tự sống’.”

Trong quá trình đó, doanh nghiệp phải học cách vận hành mà không cần chủ đứng ở giữa:

Tài chính được chuẩn hóa

Quy trình được viết lại

Hội đồng quản trị độc lập được hình thành

Hệ thống kiểm soát nội bộ được xây dựng

Người điều hành chuyên nghiệp được mời về

Doanh nghiệp dần trở thành một cỗ máy tạo ra dòng tiền có thể tự chạy. Và khi rủi ro biến mất, giá trị doanh nghiệp tăng lên một cách rất tự nhiên.

Phần 4

Cùng một công ty, cấu trúc khác – giá trị khác

Case Study 1

Nhựa Bình Minh (BMP) – Đổi cấu trúc, đổi số phận

Trước khi niêm yết, Bình Minh là một doanh nghiệp gia đình ngành nhựa. Lợi nhuận đều, thị phần tốt nhưng định giá rất thấp vì: quản trị gia đình, phụ thuộc chủ sáng lập, minh bạch tài chính chưa cao.

2006 – Lên sàn

~700 tỷ

Vốn hóa ban đầu

2017 – SCG mua lại

8,000+ tỷ

Vốn hóa khi thoái vốn

Tăng hơn 10 lần chỉ vì IPO + chuẩn hóa vận hành. Chủ doanh nghiệp không “bán đứt” từ đầu – họ bán từng phần, ở mức giá gấp nhiều lần.

Case Study 2

Thế Giới Di Động (MWG) – IPO để mở khóa định giá

Trước IPO, MWG chỉ là một chuỗi bán lẻ lớn, lợi nhuận tốt nhưng không thể gọi vốn lớn vì vẫn là công ty tư nhân. Định giá bị “khóa” trong vòng tròn hạn hẹp.

2014 – Lên sàn

~2,800 tỷ

Vốn hóa ban đầu

2018 – Đỉnh cao

100,000+ tỷ

Vốn hóa sau 4 năm

Tăng hơn 35 lần chỉ trong 4 năm. Những cổ đông sáng lập đã cash-out từng phần ở vùng giá rất cao, trong khi công ty vẫn tăng trưởng.

Cùng một công ty. Cùng một dòng tiền.
Nhưng kết quả hoàn toàn khác nhau, chỉ vì cấu trúc khác nhau.

Kết luận

IPO – quyền được chọn, thay vì bị ép bán

IPO không giúp bạn kiếm tiền nhanh. IPO giúp bạn không phải bán rẻ cả một đời gây dựng.

Nó biến doanh nghiệp từ một tài sản rủi ro thành một tài sản tài chính. Nó cho bạn quyền chọn:

Chọn thời điểm bán – không bị ép khi cần tiền

Chọn tỷ lệ bán – bán 10%, 30% hay 50%, tùy bạn

Chọn giá thị trường – không phải đàm phán với một người mua duy nhất

Chọn giữ lại di sản – thương hiệu, con người, giá trị cho thế hệ sau

Bạn không cần IPO ngay hôm nay. Nhưng nếu một ngày nào đó bạn muốn rút ra, muốn nghỉ ngơi, muốn chuyển giao, thì IPO là con đường duy nhất để bạn không phải bán công ty của mình trong tiếc nuối.

Và có lẽ, câu hỏi đúng không còn là:

“Công ty tôi đáng giá bao nhiêu?”

mà là:

“Mình đã chuẩn bị cấu trúc để công ty mình
được định giá xứng đáng chưa?”


Bước tiếp theo

Bạn muốn tìm hiểu thêm về lộ trình IPO?

Liên hệ FranchiseVN để được tư vấn về giải pháp Pre-IPO & IPO phù hợp với doanh nghiệp của bạn.


Tác giả

ThS. Nguyễn Thế Trung

Chủ tịch FranchiseVN • 1 trong 3 người Việt Nam đạt chứng chỉ IR quốc tế SGX • Chuyên gia tư vấn tái cấu trúc và IPO